Mưa xuân (Nguyễn Bính)

Môn: Ngữ vănKhối: Lớp 9Nguồn SGK: trang 51-53
Xem trang sách
Tóm tắt

Bài thơ dùng câu chuyện đi hội và lỡ hẹn để khắc hoạ vẻ đẹp làng quê mùa xuân cùng khát vọng tình yêu chân thành của người thiếu nữ.

Hiểu bài

Mưa xuân

Bài thơ kể qua lời một cô gái trong khung cửi, quanh năm dệt lụa với mẹ. Được mẹ cho đi xem hội ở thôn Đoài, cô mải tìm người mình chờ đợi nhưng người ấy không sang. Những câu thơ “Mưa bụi nên em không ướt áo”, “Thôn Đoài cách có một thôi đê” gợi không gian xuân làng quê gần gũi. Từ háo hức, mong chờ, cảm xúc chuyển thành lỡ làng, cô đơn khi lời hẹn không thành; cảnh mưa, hội làng, thoi ngà và con đường về cùng hoà vào tâm trạng.

Khổ thơ gợi cảnh mưa xuân và niềm mong đợiKhổ thơ gợi cảnh mưa xuân và niềm mong đợi SGK trang 51