Khái quát về thiết kế trang phục nghệ thuật
Tóm tắt: Mục này nêu rõ bản chất của trang phục nghệ thuật sân khấu, điện ảnh và trình bày quy trình thiết kế từ phân tích kịch bản đến xây dựng bản vẽ, mẫu và điều chỉnh theo số đo diễn viên; nhấn mạnh trang phục là công cụ thể hiện tính cách và bối cảnh xã hội của nhân vật.
Đọc trong sáchNội dung bài học
Em có biết
Thiết kế thời trang và thiết kế trang phục cho nhân vật trong vở diễn, bộ phim có những nét tương đồng trong thiết kế và sự khác biệt trong cách ứng dụng cũng như biểu diễn:
– Thiết kế thời trang là sự sáng tạo những kiểu mẫu trang phục để thể hiện những xu hướng đổi mới liên tục của xã hội. Nhiều bộ sưu tập thời trang được trình diễn để giới thiệu, quảng bá sản phẩm sáng tạo của nhà thiết kế. Trong khi đó, thiết kế trang phục nghệ thuật là công việc sáng tạo ra những kiểu dáng trang phục cho các nhân vật theo yêu cầu phản ánh câu chuyện, tính cách nhân vật của mỗi vở diễn/bộ phim; thường tái hiện những chất liệu, kiểu dáng trang phục của nhiều thời kì như quá khứ, hiện tại, tương lai hoặc viễn tưởng nhưng không nhằm mục đích tạo ra các xu hướng trang phục mới trong đời sống xã hội.
– Trong các thể loại phim như lịch sử, khoa học viễn tưởng, kỳ ảo,… việc thiết kế trang phục được làm rất công phu, kĩ lưỡng tạo nên vẻ đẹp và tính cách của nhân vật, đồng thời cũng hoà hợp, gắn bó với bối cảnh được tạo dựng kì công đưa đến người xem nhiều cảm xúc thẳm mĩ.
Trang phục nghệ thuật là trang phục độc nhất, mang cá tính riêng của từng nhân vật (khác với sản xuất hàng loạt) dành cho diễn viên đảm nhiệm vai diễn trong vở kịch, bộ phim cụ thể.
Trang phục nhân vật trong sân khấu, điện ảnh không chỉ là quần, váy, áo ngắn, áo dài,... mà còn bao gồm cả đồ dùng, đồ trang sức gắn bó với nhân vật như giày dép, mũ, cà vạt, khăn quàng, kính đeo mắt, đồng hồ, đồ trang sức (vòng đeo tay, cổ; hoa tai, nhẫn,...).
– Trang phục của các nhân vật trong một vở kịch/ bộ phim dù có những yếu tố mang tính cách điệu nhưng phải gắn với những đặc điểm của trang phục trong đời sống thực như chất liệu, kiểu dáng, màu sắc, thời kì lịch sử (cổ đại, trung đại, hiện đại, đương đại) nhằm tái hiện một cách chân thực về bối cảnh xã hội của thời đại đó.
– Trang phục của các nhân vật trong vở diễn, bộ phim phải thể hiện được vị thế, tầng lớp xã hội (vua, quan, tướng lĩnh, thương lái, thường dân,…), hoàn cảnh (vương giả, giàu, nghèo, bần cùng, … ) cũng như nghề nghiệp, cách sống của nhân vật trong xã hội ở các thời đại, thời kì lịch sử được phản ánh trong kịch bản. Qua đó, trang phục nghệ thuật trở thành hình ảnh đại diện thay thế cho nhân vật.
– Thiết kế trang phục cho các nhân vật trong tác phẩm sân khấu, điện ảnh không chỉ là những bản vẽ, mô hình thiết kế mà phải thể hiện thành sản phẩm, trên cơ sở số đo của diễn viên được phân vai.
| CHỈ SỐ ĐO | CHÚ THÍCH | SỐ ĐO |
|---|---|---|
| 1 | Chiều dài áo | Từ phần vai sát cổ, qua ngực xuống nơi bạn muốn |
| 2 | Vòng cổ | Vòng quanh chân cổ |
| 3 | Vòng ngực | Vòng quanh phần lớn nhất của ngực |
| 4 | Eo áo | Vòng quanh chỗ nhỏ nhất của eo |
| 5 | Vòng mông | Vòng quanh nơi to nhất của mông |
| 6 | Ngang vai | Từ đầu xương vai này qua đầu vai kia |
| 7 | Dài tay áo | Từ đầu xương vai đến cổ tay |
| 8 | Hạ eo sau | Từ chân cổ đến eo |
| 9 | Vòng nách | Từ nách vòng qua đầu xương vai |
| 10 | Bắp tay trên | Từ nách vòng qua phần to nhất bắp tay |
| 11 | Khuỷu tay | Đo khuỷu tay (cùi chỏ) |
| 12 | Cửa tay | Vòng qua phần to nhất của bàn tay (xương ngón cái về ngón út) |
| 13 | Vòng đầu | Vòng quanh trán (nếu làm khăn đóng) |
| 14 | Chiều cao | Chiều cao từ đỉnh đầu đến chân |
| 15 | Cân nặng | Cân nặng hiện tại |
Các bước cơ bản thiết kế trang phục trong lĩnh vực nghệ thuật
– Bước 1: Tìm hiểu, phân tích kịch bản và nhân vật
Để có thể thực hiện được công việc thiết kế trang phục cho các nhân vật trong một tác phẩm sân khấu, điện ảnh, hoạ sĩ phục trang cũng như các thành viên khác trong tổ thiết kế mĩ thuật phải nghiên cứu kịch bản, bàn bạc với hoạ sĩ chính và đạo diễn để nắm được đầy đủ nội dung, yêu cầu của kịch bản, hoàn cảnh lịch sử của câu chuyện, giai tầng, nghề nghiệp, hoàn cảnh sống, tính cách,… của từng nhân vật. Từ đó, có được phương án thiết kế phục trang thích hợp theo phong cách sáng tác của mình.
Bảng phân tích, tổng hợp đặc điểm nhân vật trong kịch bản phim Chí Phèo
| TT | Tên nhân vật | Tuổi | Phân loại | Nghề nghiệp | Hoàn cảnh sống | Tính cách | Đặc điểm |
|---|---|---|---|---|---|---|---|
| 1 | Chí Phèo | 38 | Chính | Nông dân thất nghiệp, làm thuê | Nghèo đói | Tha hoá, lưu manh, nghiện rượu,… | Say rượu chửi bới cả làng, rạch mặt ăn vạ để lấy tiền nhà giàu mua rượu uống,… |
| 2 | Thị Nở | 30 | Thứ | Làm thuê | Nghèo đói | Có bệnh, thiểu năng trí tuệ | Hình dáng, khuôn mặt quá xấu, ăn mặc rách rưới,… |
| 3 | Bá Kiến | 68 | Thứ | Quan chức địa phương | Địa chủ, giàu có | Oai phong, tàn bạo, mưu mô, xảo quyệt, dàn áp, bóc lột người dân trong làng | Thân người to béo, đầy đặn, áo quần sang trọng, luôn cầm ba toong, hút thuốc lá tẩu gỗ,… |
| 4 | Bà Ba (vợ Bá Kiến) | 45 | Phụ | Vợ thứ ba của Bá Kiến | Ăn bám chồng giàu có | Đồng đảnh, xa hoa, khinh người nghèo khổ,… | Vóc dáng về già đã có phần sồ sề nên chịu khó trang điểm, thay đổi cách ăn mặc để níu kéo tuổi xuân,… |
| 5 | Người làm cho nhà Bá Kiến | 40 | Người dân bình thường trong làng, xã | Thường theo hầu ông bà chủ, nên cũng có vẻ no đủ hơn người dân trong làng | |||
| 6 | Một số dân làng (nông dân) nam | từ 20 đến 50 | Quần chúng | Thường trong trạng thái lao động nghề nông vất vả | |||
| 7 | Một số dân làng (nông dân) nữ | ||||||
| 8 | Một số trẻ em | từ 5 đến 12 | Con em những người nông dân trong làng, xã | Nghèo khổ, nhèch nhác |
– Bước 2: Sưu tầm, nghiên cứu tài liệu liên quan đến kịch bản và nhân vật
Họa sĩ phục trang tìm kiếm tư liệu liên quan đến thời đại, thời kì, giai đoạn lịch sử được phản ánh trong kịch bản từ nhiều nguồn khác nhau như bảo tàng, trung tâm lưu trữ, thư viện,… để có được những hiểu biết về chất liệu, kiểu dáng, đặc điểm, sự khác biệt về trang phục được nhà biên kịch lựa chọn.
Một số cách khai thác hình ảnh trong thiết kế trang phục nghệ thuật
– Bước 3: Phân tích nhân vật để hình thành ý tưởng, bản vẽ, mô hình thiết kế trang phục nhân vật
Trên cơ sở hiểu biết và các tư liệu (bằng văn bản, hiện vật, tranh, ảnh, video…) đã sưu tầm, họa sĩ phục trang bước vào giai đoạn chuẩn bị sáng tác. Đầu tiên cần thống kê đầy đủ, có hệ thống tất cả những nhân vật chính, phụ, quần chúng,… trong vở diễn/ bộ phim. Sau đó phân loại nhân vật theo giai tầng để có thể sáng tạo, thiết kế những trang phục cho từng nhân vật, nhóm nhân vật của vở diễn, bộ phim.
-
Hoa sĩ phục trang cần trình bày, bảo vệ ý tưởng thiết kế với hoa sĩ phụ trách chính khâu thiết kế mĩ thuật, đạo diễn và các thành phần sáng tác khác để trao đổi; tiếp nhận sự đóng góp ý kiến cho việc chỉnh sửa đến khi có được bản thiết kế hoàn chỉnh.
-
Từ bản vẽ thiết kế trang phục các nhân vật hoàn chỉnh, hoa sĩ thiết kế trang phục lấy số đo thực tế của từng diễn viên để điều chỉnh theo đúng chiều cao, vòng ngực, vòng bụng, chiều rộng vai, chiều dài chân, tay của diễn viên. Điều này giúp cho khâu dựng mẫu trang phục được thuận lợi và diễn viên sử dụng trang phục biểu diễn vừa vặn, thoải mái, thuận lợi trong diễn xuất cũng như bảo đảm tính thẩm mỹ cho nhân vật mà họ thể hiện.
THẢO LUẬN
Trưng bày sản phẩm thiết kế trang phục trong lĩnh vực biểu diễn và trao đổi theo các câu hỏi sau:
– Sự khác nhau giữa thiết kế thời trang với thiết kế trang phục nghệ thuật là gì? – Đóng góp của trang phục nghệ thuật trong thành công của một bộ phim như thế nào? – Khi thiết kế trang phục cho nhân vật của một vở kịch, bộ phim, bạn cần lưu ý điều gì? – Trong quá trình thực hành lên ý tưởng thiết kế trang phục, bạn gặp khó khăn gì? Bạn đã khắc phục bằng cách nào?
VẬN DỤNG
Lên ý tưởng thiết kế những bộ trang phục cho nhân vật trong một vở kịch, bộ phim yêu thích.
Gợi ý: – Đặc điểm của nhân vật – Bối cảnh xuất hiện của nhân vật (lịch sử, xã hội) – Hình thức thể hiện (vẽ, làm mô hình từ các vật dụng sẵn có như quần, áo cũ và vật liệu như kim sa, trang kim, giấy màu, đê can,…).
Em có biết – Thiết kế trang phục cho các nhân vật trong những vở kịch sân khấu, bộ phim điện ảnh là một nghề sáng tạo đã xuất hiện cùng sự ra đời và phát triển của hai loại hình nghệ thuật này.
Gợi ý học bài
Được biên soạnĐọc lần đầu để phân biệt giữa vai trò của thiết kế thời trang và thiết kế trang phục nghệ thuật. Sau đó đi theo thứ tự: (1) phân tích kịch bản và nhân vật, (2) thu thập tài liệu, (3) lập bảng đặc điểm nhân vật, (4) phác thảo và chỉnh sửa theo số đo diễn viên. Khi ôn tập, dùng ví dụ trong sách để đối chiếu cách trang phục thể hiện tuổi, nghề nghiệp, tầng lớp, hoàn cảnh sống.
Kiến thức cần nhớ
- Phân tích kịch bản
- Nghiên cứu tư liệu lịch sử
- Bảng phân tích nhân vật
- Số đo cơ thể
- Trang phục theo tầng lớp xã hội
Từ vựng
- Trang phục nghệ thuật
- Trang phục mang tính cá tính riêng theo nhân vật, được thiết kế riêng cho hoạt động biểu diễn nghệ thuật.
- Tạo hình nhân vật
- Sự thay đổi diện mạo nhân vật trên sân khấu/điện ảnh thông qua hình thức trang phục, phụ kiện và xử lý tổng thể.
- Hoạ sĩ phục trang
- Người thực hiện thiết kế trang phục cho nhân vật trong vở diễn hoặc bộ phim, phối hợp với ê-kíp nghệ thuật.
Tự kiểm tra
Theo tài liệu, thiết kế trang phục nghệ thuật khác thiết kế thời trang ở điểm nào nổi bật?
Thiết kế trang phục nghệ thuật không nhằm tạo xu hướng mới cho đời sống mà nhằm phục vụ câu chuyện và nhân vật cụ thể của vở diễn/bộ phim, gắn với bối cảnh lịch sử xã hội.
Vì sao bước tính số đo diễn viên quan trọng?
Để bản thiết kế có thể chuyển thành sản phẩm phù hợp cơ thể diễn viên, giúp diễn xuất thoải mái và vẫn giữ tính thẩm mỹ của nhân vật.
Trong thảo luận cuối bài, câu hỏi nào yêu cầu so sánh hai loại hình thiết kế?
Bài thảo luận có câu hỏi: 'Sự khác nhau giữa thiết kế thời trang với thiết kế trang phục nghệ thuật là gì?'.
Hạn chế bài học
- Giữ nguyên một số từ/cụm có sai số nhỏ của OCR (ví dụ một vài từ ngắn).
- Không chèn nội dung trong ảnh, chỉ trích xuất văn bản, tiêu đề và chú thích theo đúng OCR tin cậy.