Mùa xuân chín (Hàn Mặc Tử)

Môn: Ngữ vănKhối: Lớp 10Nguồn SGK: trang 50-52
Xem trang sách
Tóm tắt

Bài thơ diễn tả mùa xuân rực rỡ, giao hoà nhưng phảng phất phôi pha, từ đó khơi dậy nỗi nhớ và thương cảm.

Hiểu bài

Mùa xuân chín

Bài thơ của Hàn Mặc Tử xây dựng một mùa xuân đạt độ đầy đặn qua màu sắc, ánh sáng, chuyển động, tiếng hát và hình bóng con người. Nhan đề kết hợp danh từ “mùa xuân” với từ “chín”, gợi trạng thái rực rỡ, dồi dào sức sống nhưng cũng sát với ranh giới phôi pha. Con người xuất hiện qua “tà áo biếc”, những cô thôn nữ hát trên đồi, tiếng ca và hình ảnh người chị gánh thóc trong kí ức. Nhân vật trữ tình bộc lộ rung động trước cảnh vật; ở cuối bài, hình ảnh “khách xa” gợi nỗi nhớ và niềm thương cảm đối với người chị từng có một thời xuân xanh.