Trở gió (Nguyễn Ngọc Tư)
Tóm tắt
Gió chướng đánh thức kí ức tuổi thơ, mùa Tết, mùa gặt và nỗi nhớ quê hương.
Hiểu bài
Trở gió
Cuộc hẹn với gió chướng mỗi năm không có ngày cố định. Qua tháng Chín, nhân vật “tôi” bắt đầu chờ; một sớm, hơi thở gió đến gần qua âm thanh chuông gió mỏng, e dè rồi dần trở nên dạt dào, cồn cào mà dịu dàng. Gió chướng gắn với tuổi thơ, với niềm vui sắp có quần áo, dép mới và với Tết. Nó cũng báo mùa lúa chín, mùa thu hoạch; mùi rơm lan trên đồng làm nỗi lo của má dịu đi. Vì thế, tình cảm với gió cũng là tình yêu và nỗi nhớ sâu đậm dành cho quê hương.