Gò Me (trích, Hoàng Tố Nguyên)
Tóm tắt
Bài thơ tái hiện Gò Me nên thơ, giàu sức sống và bản sắc qua nỗi nhớ của người con xa quê.
Hiểu bài
Gò Me
Qua nỗi nhớ của người con xa quê, Gò Me hiện lên với vườn mía lao xao, mái lá “khoan thai thở làn khói nhẹ”, những chị, những em má núm đồng tiền, tay tròn, nghiêng nón làm duyên. Điệu hát cổ truyền véo von khiến tre như khúc khích, mây chim lắng nghe. Thiên nhiên có ao làng, nước trong, hàng me, bờ tre, ruộng lúa và tiếng hát trên nương. Những so sánh, nhân hóa cùng câu hò Nam Bộ tạo nên cảnh quê sống động, con người duyên dáng và nỗi nhớ da diết.